Trong thời gian gần đây, nhiều chủ quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng và showroom bắt đầu đặt câu hỏi: mở nhạc ở địa điểm kinh doanh có phải trả phí bản quyền âm nhạc không?
Câu trả lời ngắn gọn là: nếu âm nhạc được phát trong không gian kinh doanh để phục vụ khách hàng, tạo bầu không khí hoặc hỗ trợ hoạt động thương mại, chủ địa điểm nên quan tâm đến nghĩa vụ bản quyền.
Về mặt pháp lý, cách gọi chính xác thường là tiền bản quyền, không phải “phí” theo nghĩa thông thường. Tuy nhiên, vì người dùng thường tìm kiếm bằng cụm từ “phí bản quyền âm nhạc”, bài viết này sẽ dùng song song hai cách gọi để chủ quán dễ theo dõi.
Phí bản quyền âm nhạc, hay chính xác hơn là tiền bản quyền âm nhạc, là khoản tiền tổ chức hoặc cá nhân sử dụng âm nhạc phải trả cho chủ sở hữu quyền tác giả, người biểu diễn hoặc chủ sở hữu quyền liên quan trong một số trường hợp sử dụng thương mại.
Với địa điểm kinh doanh, vấn đề phát sinh khi âm nhạc không còn được nghe trong phạm vi cá nhân. Ví dụ, một bài hát được nghe bằng tai nghe tại nhà là một bối cảnh khác. Nhưng khi bài hát đó được phát qua loa tại quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng, khách sạn, phòng gym hoặc spa để phục vụ khách hàng, hoạt động sử dụng đã chuyển sang môi trường kinh doanh.
Theo Nghị định 17/2023/NĐ-CP, việc sử dụng tác phẩm, bản ghi âm, ghi hình đã công bố nhằm mục đích thương mại có thể bao gồm các địa điểm như nhà hàng, quán cà phê, khách sạn, cửa hàng, siêu thị, khu vui chơi, trung tâm thương mại, câu lạc bộ thể dục, cơ sở chăm sóc sức khỏe – thẩm mỹ, karaoke, quán bar, vũ trường, hàng không, giao thông công cộng và các hoạt động kinh doanh tương tự. Tổ chức, cá nhân sử dụng có nghĩa vụ liên hệ chủ sở hữu quyền hoặc tổ chức đại diện tập thể quyền, cung cấp danh mục, thời lượng sử dụng và trả tiền bản quyền theo quy định.
Điểm đầu tiên cần làm rõ: việc tính tiền bản quyền khi mở nhạc tại quán cà phê, nhà hàng không phải là quy định hoàn toàn mới phát sinh từ ngày 01/07/2026. Quy định về biểu mức tiền bản quyền trong hoạt động kinh doanh, thương mại đã có trong Phụ lục II của Nghị định 17/2023/NĐ-CP, có hiệu lực từ ngày 26/04/2023. Đến ngày 09/04/2026, một phần nội dung được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định 134/2026/NĐ-CP.
Lý do mốc 01/07/2026 được nhắc đến nhiều là vì mức lương cơ sở tăng lên 2.530.000 đồng/tháng theo Nghị định 161/2026/NĐ-CP. Trong khi đó, công thức tính tiền bản quyền tại Phụ lục II dựa trên mức lương cơ sở nhân với hệ số điều chỉnh, nên khi lương cơ sở thay đổi, số tiền bản quyền tính theo công thức cũng thay đổi theo.
Nghị định 134/2026/NĐ-CP cũng điều chỉnh phần ghi chú về cách áp dụng theo địa bàn. Theo đó, Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh áp dụng theo khung giá; đô thị loại I áp dụng 80% khung giá; đô thị loại II áp dụng 50%; đô thị loại III áp dụng 20%; vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn áp dụng 10%.
Theo Phụ lục II của Nghị định 17/2023/NĐ-CP, công thức chung là:
Số tiền bản quyền chi trả theo năm = Mức lương cơ sở x Hệ số điều chỉnh
Trong đó, hệ số điều chỉnh phụ thuộc vào loại hình kinh doanh, diện tích, sức chứa hoặc quy mô sử dụng. Phụ lục II liệt kê nhiều nhóm như quán cà phê – giải khát, nhà hàng – phòng hội thảo – hội nghị, cửa hàng – showroom, câu lạc bộ thể dục, cơ sở chăm sóc sức khỏe – thẩm mỹ, karaoke, bar, khách sạn, khu vui chơi, trung tâm thương mại, siêu thị và giao thông công cộng.
Với chủ quán, có thể hiểu đơn giản rằng số tiền bản quyền không phải một mức cố định cho mọi địa điểm. Một quán cà phê nhỏ 30m² sẽ khác một nhà hàng 150m². Một cửa hàng bán lẻ tại Hà Nội hoặc TP. Hồ Chí Minh cũng có thể khác một địa điểm ở đô thị loại II hoặc vùng sâu, vùng xa.
Dưới đây là ví dụ minh họa theo mức lương cơ sở 2.530.000 đồng/tháng từ ngày 01/07/2026. Các ví dụ này dùng để giúp chủ địa điểm hình dung cách tính, không thay thế báo giá hoặc tư vấn pháp lý cho từng trường hợp cụ thể.
Theo Phụ lục II, quán cà phê – giải khát được tính theo tổng diện tích/năm. Hệ số điều chỉnh là 0,35 cho diện tích đến 15m²; từ trên 15m² đến 50m², mỗi m² tăng thêm có hệ số 0,04; trên 50m², mỗi m² tăng thêm có hệ số 0,02. Số tiền bản quyền tối đa trong một năm là 8 lần mức lương cơ sở.
Ví dụ, quán cà phê 30m² tại địa bàn áp dụng đủ khung giá có thể được tính tham khảo như sau:
Hệ số = 0,35 + 15 x 0,04 = 0,95
Tiền bản quyền tham khảo = 2.530.000 x 0,95 = 2.403.500 đồng/năm
Nếu quán 80m²:
Hệ số = 0,35 + 35 x 0,04 + 30 x 0,02 = 2,35
Tiền bản quyền tham khảo = 2.530.000 x 2,35 = 5.945.500 đồng/năm
Với nhà hàng, phòng hội thảo, hội nghị, Phụ lục II quy định hệ số 2,0 cho diện tích đến 50m²; từ trên 50m² đến 100m², mỗi m² tăng thêm có hệ số 0,05; trên 100m², mỗi m² tăng thêm có hệ số 0,03. Số tiền bản quyền tối đa trong một năm là 8 lần mức lương cơ sở.
Ví dụ, một nhà hàng 80m² tại địa bàn áp dụng đủ khung giá:
Hệ số = 2,0 + 30 x 0,05 = 3,5
Tiền bản quyền tham khảo = 2.530.000 x 3,5 = 8.855.000 đồng/năm
Nếu nhà hàng 150m²:
Hệ số = 2,0 + 50 x 0,05 + 50 x 0,03 = 6,0
Tiền bản quyền tham khảo = 2.530.000 x 6,0 = 15.180.000 đồng/năm
Với cửa hàng và showroom, Phụ lục II quy định hệ số 0,35 cho diện tích đến 50m²; từ trên 50m² đến 100m², mỗi m² tăng thêm có hệ số 0,008; trên 100m², mỗi m² tăng thêm có hệ số 0,006. Số tiền bản quyền tối đa trong một năm là 5 lần mức lương cơ sở.
Ví dụ, một showroom 100m²:
Hệ số = 0,35 + 50 x 0,008 = 0,75
Tiền bản quyền tham khảo = 2.530.000 x 0,75 = 1.897.500 đồng/năm
Nếu showroom 200m²:
Hệ số = 0,35 + 50 x 0,008 + 100 x 0,006 = 1,35
Tiền bản quyền tham khảo = 2.530.000 x 1,35 = 3.415.500 đồng/năm
Chủ địa điểm nên lưu ý rằng Phụ lục II nêu biểu mức trong trường hợp giới hạn quyền tác giả, giới hạn quyền liên quan. Biểu mức này áp dụng cho chủ sở hữu quyền tác giả và áp dụng tương tự cho chủ sở hữu quyền liên quan đối với bản ghi âm, ghi hình được sử dụng.
Nói cách khác, một bài hát có thể liên quan đến nhiều nhóm quyền khác nhau, chẳng hạn quyền của tác giả, nhạc sĩ, lời bài hát, người biểu diễn, nhà sản xuất bản ghi hoặc đơn vị sở hữu bản ghi. Vì vậy, số tiền thực tế mà một địa điểm cần trả có thể phụ thuộc vào nguồn nhạc, phạm vi sử dụng, đơn vị cấp quyền, thỏa thuận thương mại và loại giấy phép.
Đây cũng là lý do các chủ quán không nên chỉ tự lấy một công thức trên mạng rồi xem như đã hoàn tất nghĩa vụ. Cách an toàn hơn là làm việc với đơn vị có chuyên môn hoặc giải pháp âm nhạc được thiết kế riêng cho môi trường kinh doanh.
Từ ngày 15/02/2026, Nghị định 341/2025/NĐ-CP có hiệu lực, quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực quyền tác giả, quyền liên quan.
Theo Điều 38 của Nghị định này, hành vi không cung cấp danh mục, thời lượng tác phẩm, bản ghi âm, ghi hình đã sử dụng có thể bị phạt từ 5–10 triệu đồng. Đối với hành vi không trả tiền bản quyền khi sử dụng tác phẩm, bản ghi âm, ghi hình trong nhà hàng, quán cà phê, khách sạn, cửa hàng, siêu thị, khu vui chơi, trung tâm thương mại, câu lạc bộ thể dục, cơ sở chăm sóc sức khỏe – thẩm mỹ, hàng không, giao thông công cộng và mô hình tương tự, mức phạt là 10–20 triệu đồng. Với karaoke, quán bar, vũ trường và hoạt động tương tự, mức phạt là 30–40 triệu đồng.
Ngoài tiền phạt, Nghị định 341/2025/NĐ-CP còn quy định nhiều biện pháp khắc phục hậu quả, trong đó có buộc cung cấp danh mục, thời lượng tác phẩm, bản ghi âm, ghi hình đã sử dụng và buộc trả cho chủ thể quyền số lợi bất hợp pháp thu được trong trường hợp phát sinh. Mức phạt tối đa trong lĩnh vực quyền tác giả, quyền liên quan là 250 triệu đồng đối với cá nhân và 500 triệu đồng đối với tổ chức; với cùng một hành vi, tổ chức có thể bị phạt gấp 2 lần cá nhân.
Thay vì chờ đến khi phát sinh kiểm tra, khiếu nại hoặc tranh chấp, chủ địa điểm nên chủ động rà soát cách đang sử dụng âm nhạc.
Trước hết, hãy xác định âm nhạc đang đóng vai trò gì trong hoạt động kinh doanh. Nếu nhạc được phát thường xuyên để phục vụ khách, tạo không gian, hỗ trợ bán hàng hoặc là một phần của trải nghiệm thương hiệu, đây không còn là việc nghe nhạc cá nhân.
Tiếp theo, hãy kiểm tra nguồn nhạc. Nhiều nền tảng nghe nhạc phổ biến được thiết kế cho nhu cầu cá nhân, không đồng nghĩa với việc địa điểm kinh doanh đã có đầy đủ quyền sử dụng thương mại. Đây là nội dung sẽ được phân tích sâu hơn trong bài tiếp theo: “Mở nhạc YouTube, Spotify ở quán có được không?”
Sau đó, chủ quán nên lưu lại thông tin về danh mục nhạc, thời lượng sử dụng, playlist và phạm vi phát nhạc. Việc này giúp quản lý vận hành tốt hơn, đồng thời hỗ trợ khi cần làm việc với các bên cấp quyền hoặc đơn vị tư vấn.
Cuối cùng, nếu địa điểm sử dụng nhạc thường xuyên, đặc biệt là quán cà phê, nhà hàng, phòng gym, spa, bar, pub hoặc chuỗi cửa hàng, nên cân nhắc một giải pháp âm nhạc dành riêng cho kinh doanh.
Loudio là giải pháp âm nhạc tương tác dành cho địa điểm kinh doanh, giúp chủ quán vận hành nhạc một cách có kiểm soát hơn. Nền tảng cho phép khách hàng quét mã QR để bình chọn hoặc yêu cầu bài hát, trong khi đội ngũ vận hành vẫn kiểm soát được bầu không khí, quy tắc nội dung và nhận diện thương hiệu. Loudio cũng hỗ trợ kết nối với hệ thống âm thanh sẵn có và điều chỉnh nhạc theo khung giờ, năng lượng khách hoặc cá tính thương hiệu.
Về khía cạnh bản quyền, IPCC đã công bố hợp tác chiến lược cùng Loudio, theo đó IPCC cấp giấy phép sao chép cho Loudio để cung cấp dịch vụ phát nhạc nền tới các địa điểm kinh doanh với kho bản ghi của IPCC. IPCC cho biết đơn vị này được ủy quyền bởi các hãng ghi âm quốc tế lớn và nhiều hãng ghi âm trong nước để cấp phép sử dụng bản ghi trong hoạt động thương mại và phát thanh truyền hình.
Với chủ địa điểm, Loudio không chỉ giúp “có nhạc để mở”. Quan trọng hơn, Loudio giúp biến âm nhạc thành một phần vận hành chuyên nghiệp: có playlist phù hợp, có kiểm soát nội dung, có tương tác với khách hàng và có định hướng thương hiệu rõ ràng hơn.
Trước khi tiếp tục mở nhạc tại địa điểm kinh doanh, bạn có thể tự kiểm tra 5 câu hỏi sau:
Địa điểm có phát nhạc cho khách nghe không?
Nhạc có được dùng để tạo không khí, giữ chân khách hoặc hỗ trợ bán hàng không?
Nguồn nhạc hiện tại có được phép sử dụng trong môi trường thương mại không?
Bạn có biết danh mục bài hát và thời lượng nhạc đã sử dụng không?
Bạn có giải pháp nào để quản lý playlist, quyền sử dụng và trải nghiệm âm nhạc chưa?
Nếu câu trả lời cho nhiều câu là “chưa rõ”, đây là thời điểm phù hợp để chủ quán xem lại cách vận hành âm nhạc.
Quy định về tiền bản quyền âm nhạc không phải là chuyện chỉ dành cho sân khấu, karaoke hay quán bar. Với quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng, showroom, phòng gym, spa và các địa điểm kinh doanh khác, âm nhạc khi được sử dụng để phục vụ khách hàng đã trở thành một phần của hoạt động thương mại.
Từ năm 2026, chủ đề này được quan tâm nhiều hơn vì Nghị định 134/2026/NĐ-CP sửa đổi một số nội dung của Nghị định 17/2023/NĐ-CP, Nghị định 341/2025/NĐ-CP quy định xử phạt mới, và mức lương cơ sở từ ngày 01/07/2026 tăng lên 2.530.000 đồng/tháng. Những thay đổi này khiến chủ địa điểm cần hiểu rõ hơn về cách sử dụng nhạc hợp pháp.
Thay vì mở nhạc theo thói quen, doanh nghiệp nên xem âm nhạc là một phần của vận hành thương hiệu. Khi được quản lý đúng, âm nhạc không chỉ giúp giảm rủi ro pháp lý mà còn nâng cao trải nghiệm khách hàng.
Loudio giúp địa điểm kinh doanh sử dụng âm nhạc bản quyền dễ dàng hơn, kiểm soát tốt hơn và biến nhạc nền thành một kênh tương tác thực sự với khách hàng.
Lưu ý: Nội dung bài viết mang tính tham khảo cho mục đích truyền thông, không thay thế tư vấn pháp lý cho từng trường hợp cụ thể.