“Nhạc không bản quyền” là cụm từ được chủ quán tìm kiếm nhiều nhất kể từ khi quy định mới có hiệu lực. Đáng tiếc, chính cách diễn đạt này lại chứa một hiểu lầm khiến nhiều quán tưởng mình đã an toàn trong khi thực tế thì không. Bài viết này làm rõ từng trường hợp, và chỉ ra cái bẫy mà phần lớn chủ quán không biết.
Mọi bản nhạc đều có tác giả, và mọi bản ghi đều có chủ sở hữu. Thứ thay đổi giữa các trường hợp không phải là có bản quyền hay không, mà là ai đã cấp phép cho bạn, và cấp phép để làm gì.
Khi chủ quán nói nhạc không bản quyền, họ thường đang muốn nói đến một trong ba thứ sau, và cả ba đều có vấn đề riêng.
Đây là cái bẫy lớn nhất, và hầu như không ai cảnh báo về nó.
Các kho như Pixabay, thư viện âm thanh của YouTube, hay các nền tảng thuê bao quốc tế chủ yếu cấp phép cho một mục đích cụ thể: chèn nhạc vào nội dung số như video, podcast, quảng cáo. Đó là giấy phép dành cho người làm nội dung.
Phát nhạc cho khách nghe tại quán là một hành vi khác hẳn: truyền đạt tác phẩm tới công chúng. Nhiều giấy phép miễn phí bản quyền không bao gồm quyền này, hoặc loại trừ nó rõ ràng trong điều khoản. Tải nhạc miễn phí về rồi mở ở quán vì thế không phải là giải pháp an toàn như nhiều người tưởng.
Nếu bạn định dùng một kho nhạc miễn phí, hãy đọc kỹ xem giấy phép có nêu cụm phát công cộng hay sử dụng tại địa điểm kinh doanh hay không. Nếu không thấy, mặc định là không được phép.
Một số quán chuyển sang nhạc cổ điển vì nghĩ tác giả đã mất từ lâu thì không còn nghĩa vụ gì. Điều này đúng một nửa.
Tác phẩm có thể đã hết thời hạn bảo hộ quyền tác giả. Nhưng bản ghi mà bạn đang phát thì không. Một bản thu của dàn nhạc hiện đại vẫn được bảo hộ quyền liên quan, thuộc về nghệ sĩ biểu diễn và nhà sản xuất bản ghi. Bạn có thể tự chơi một bản giao hưởng cổ điển tại quán mà không phải trả gì, nhưng mở bản thu của người khác lại là chuyện khác.
Đây là hướng đi có cơ sở pháp lý rõ ràng nhất trong ba trường hợp, và nhiều quán đã chuyển sang dùng. Điều cần cân nhắc không phải pháp lý mà là trải nghiệm.
Âm nhạc tại quán có tác dụng khi khách nhận ra bài hát, khi một giai điệu quen thuộc làm họ ngồi lại lâu thêm mười phút. Playlist AI làm nền thì được, nhưng hiếm khi tạo ra được khoảnh khắc đó. Với quán lấy không khí làm điểm mạnh, đây là cái giá cần tính vào.
Thay vì tìm nhạc không có bản quyền, hãy tìm nhạc đã được cấp phép đúng cho việc phát tại địa điểm kinh doanh. Câu hỏi cần đặt ra với bất kỳ nhà cung cấp nào chỉ có hai:
Giấy phép này có bao gồm quyền phát công cộng tại nơi kinh doanh không?
Nó xử lý cả quyền tác giả và quyền liên quan, hay chỉ một trong hai?
Câu hỏi thứ hai quan trọng hơn bạn nghĩ, và chúng tôi giải thích kỹ trong bài Nhạc bản quyền cho quán cafe, cùng với mức phí tham khảo.
Loudio không bán nhạc không bản quyền. Loudio cung cấp nhạc thật đã được cấp phép cho môi trường kinh doanh, thông qua hợp tác với VCPMC ở nhóm quyền tác giả và IPCC ở nhóm quyền liên quan. Quán vẫn phát được nhạc mà khách nhận ra, thay vì phải đánh đổi sang bản phối lạ tai.
Phải đọc điều khoản cụ thể của từng bản nhạc. Giấy phép của các kho này thường hướng đến việc chèn nhạc vào nội dung số, không phải phát liên tục tại không gian kinh doanh.
Có. Không lời không đồng nghĩa với không có tác giả. Phần nhạc vẫn được bảo hộ, và bản ghi cũng vậy.
Không. Chi tiết nằm trong bài Mở nhạc YouTube, Spotify ở quán có được không?.
Nếu bạn đang phân vân giữa các phương án, đăng ký tư vấn để Loudio rà soát tình trạng hiện tại của quán bạn.